BỆNH VIỆN
TRUYỀN MÁU HUYẾT HỌC

ĐỨNG VỮNG VÀNG CÙNG SÀI GÒN THÂN THƯƠNG

      Sài Gòn đã giao mùa từ hạ sang thu, khi những cơn mưa cũng dần nặng hạt, khi mà không khí nóng cũng dần dịu bớt, khi mà Trung Thu cũng gần kề.

      Đã 2 mùa hạ trôi qua kể từ những ngày đầu làn sóng dữ mang tên COVID-19 tấn công lên mảnh đất Sài Gòn thân thương, tôi chợt sực nhớ và ngồi ngẫm nghĩ lại, hai vợ chồng tôi, hai bác sĩ trẻ của BV Truyền Máu Huyết Học, hai Đảng viên trẻ đã cùng biết bao thế hệ thanh niên đứng vững với Sài Gòn cũng ngần ấy thời gian.

      Nhớ những ngày đầu tiên dịch diễn ra, khi ấy sức khoẻ của tất cả mọi người vẫn còn rất ổn định, mọi người ráo riết thực hiện công tác chuyên môn song song với truy vết, cô lập dịch. Lúc ấy, chúng tôi với niềm tin tất thắng nghĩ rằng chỉ cần 14 ngày thôi, mọi việc sẽ dần ổn định.

 

      Và rồi, khi mà làn sóng thứ tư của COVID-19 ập đến, số ca nhiễm tăng đột biến khiến Sài Gòn chở thành “chảo lửa”, lần lượt lần lượt, biết bao nhiêu thế hệ thanh niên đã thay phiên nhau đứng vào hàng ngũ những nhân viên y tế tuyến đầu chống dịch. Hai chúng tôi cũng đã cùng nhau tham gia vào biết bao nhiêu chiến dịch lớn của Sài Gòn: lấy mẫu xét nghiệm toàn thành phố, truy vết, tiêm vắc xin, điều trị bệnh nhân và gần đây nhất, chúng tôi đã tham gia vào đội y tế lưu động tại nơi “nóng” nhất Sài Gòn – Bình Tân.

 

Trạm y tế lưu động là cánh tay nối dài của y tế địa phương để tiếp cận sâu sát với người dân, cung cấp cho người dân những cấp cứu y tế sớm nhất, những chăm sóc ban đầu chính xác nhất. Chúng tôi, những bác sĩ trẻ trở thành “trạm trưởng” quản lý một địa bàn rộng lớn với số lượng dân cư nhiều, số ca nhiễm mới phát hiện cũng nhiều.

      Những ngày đầu bỡ ngỡ vì khối lượng công việc rất lớn, chúng tôi quay cuồng trong những công tác diễn ra liên tục và khẩn trương, khi tiếng chuông điện thoại đường dây nóng reo vang báo trong địa bàn có một trường hợp khó thở diễn tiến, đội y tế lưu động chúng tôi lập tức ôm bình oxy di chuyển bất kể trong đêm, ngày, sáng, tối, nắng hừng hực lửa hay bão táp mưa sa.

Nhớ những ngày sau khi cấp cứu về, được cởi bộ đồ phòng hộ ra, áo chúng tôi ướt đẫm, mồ hôi bốc lên làm cay xè nước mắt, uống vội nước, ăn vội buổi trưa, tranh thủ ngả lưng vài phút đồng hồ vì không biết chừng nào sẽ tiếp tục.

      "Xe cấp cứu" dần trở thành mỹ từ… xa xỉ khi nhà của người dân mà chúng tôi tiếp cận ở định dạng a/b/c/x/y, rất xa, rất nhỏ hẹp và quanh co. Khi đó, xe máy là cứu cánh duy nhất cho đội y tế lưu động. Hai người trên một “con ngựa sắt”, một bình oxy, một bọc thuốc, một túi cấp cứu, chúng tôi chạy khắp địa bàn....vài chục ngàn F0.

      Tôi sẽ nhớ hoài một kỷ niệm chắc không thể nào quên, hôm ấy, chúng tôi có một trường hợp cấp cứu tại chỗ một người bệnh F0 mang thai khó thở. Xuống đánh giá, nhà chị sâu thật sâu trong hẻm nhỏ cách đường chính gần 500m, đánh giá tình trạng có thể trở nặng, nguy cơ tử vong cho cả mẹ và bé, sơ cứu thật nhanh, cho chị thở oxy, rồi sau đó nhanh chóng chở chị và cái bình oxy trên vai bằng xe máy, đi ra xe cấp cứu ở đầu hẻm cách đó...400m vì xe không thể vào được do đường quá nhỏ...

      Mỗi ngày, cả đội đội khi chỉ ngủ được chừng 2-3 tiếng, còn 20 tiếng còn lại nhận điện thoại liên tục từ người dân, chúng tôi có nhiệm vụ giải đáp thắc mắc cấp cứu, xử trí, lấy mẫu, chuyển viện, tư vấn (đôi khi là cả tâm tư tình cảm của những F0 hoang mang khi nhiễm bệnh). Dần dần, đội chúng tôi trở thành những chuyên viên tư vấn khách hàng thực thụ.

      Bao nhiêu ngày mặt trời trôi qua đỉnh đầu rồi, bao nhiêu đêm trắng dờn đôi mắt rồi ? Chúng tôi cũng không nhớ nữa, những công việc xoay đều và xoay tròn chúng tôi trong nghĩa vụ chăm sóc và bảo vệ sức khoẻ cho nhân dân, những lúc mệt thật mệt, chúng tôi cùng động viên nhau, nếu có mệt, hãy ngồi xuống nghỉ một lát, chứ đừng bao giờ bỏ cuộc.

      Đường còn dài không? Dài chứ! Nhưng đi cùng nhau, chắc chắn sẽ đi được xa, điều đó là chắc chắn! Dù có chuyện gì xảy ra, dù làm ở đâu cũng vậy, tâm niệm cống hiến vì một Sài Gòn rực rỡ sắc màu sau dịch, một Sài Gòn trở mình vươn dậy từ đau thương; tâm niệm cống hiến vì người bệnh, cống hiến vì đồng nghiệp, ừ, đó là những gì mà chúng tôi đang chiến đấu vì.

 

      Và rồi tất cả chúng tôi sẽ đi cùng nhau những ngày sau và về sau nữa. Chúng tôi, những nhân viên y tế trẻ, những Đảng viên trẻ, sẽ đứng vững cùng Sài Gòn, bám trụ cùng Sài Gòn, vì đây là Sài Gòn của chúng tôi, Sài Gòn mà chúng tôi yêu thương.

      Mọi việc, chắc chắn, rồi sẽ ổn!

 

BS.CKI.Nguyễn Quốc Vụ Khanh

 

TIN KHÁC